~ Thanh Häi Vô ThÜ®ng SÜ Khai ThÎ
Los Angeles, USA. Ngày 12 tháng 3,1994 (Nguyên væn ti‰ng Anh)
Watching
Video Clip
Có nh»ng câu chuyŒn ngø ngôn, nh¡c chúng ta t§i cu¶c Ç©i và nh»ng chuyŒn tÙc cÜ©i trong Ç©i sÓng. Thí dø nhÜ chuyŒn nói vŠ m¶t con chó b¡t chu¶t. Quy‹n sách này bao gÒm nh»ng chuyŒn vui cûa các vÎ thánh nhân bÒ tát. Lúc trܧc chúng ta nghe truyŒn không thánh bây gi© t§i truyŒn thánh, truyŒn vui cûa các thánh nhân, tuy hÖi khô khan m¶t chút, nhÜng các bÆc thánh nhân là nhÜ vÆy, lúc nào cÛng nói tri‰t lš vï Çåi và nh»ng câu chuyŒn ngø ngôn vŠ Çåi vÛ trø, ti‹u vÛ trø... Cho nên là thánh nhân không th‹ cÜ©i to trܧc công chúng. Có th‹ h† cÜ©i m¶t mình; Có th‹ h† mua nh»ng loåi sách nhÜ vÀy, sách vui cÜ©i, rÒi ngÒi trong phòng t¡m džc m¶t mình. Khi bܧc ra ngoài, h† nói: "HÜ không là th¿c tåi; th¿c tåi là hÜ không."
H† là nh»ng ngÜ©i nhÜ vÆy. Sau khi nghiên cÙu trong phòng t¡m và cÜ©i b‹ bøng, h† Çi ra nói nh»ng cái này. N‰u quš vÎ ÇØng nói låi cho ai bi‰t thì tôi së džc ti‰p truyŒn cÜ©i cho nghe.
TruyŒn này nói vŠ m¶t con chó b¡t chu¶t. TØ trܧc t§i gi© chÌ nghe nói ljn mèo b¡t chu¶t, tåi sao con chó này cÛng b¡t chu¶t?
Ai bi‰t? GiÖ tay lên. ñØng cÜ©i bây gi©. Không ÇÜ®c phép cÜ©i trong m¶t "h¶i nghÎ nghiêm tr†ng" nhÜ vÀy. N‰u có m¶t tí "giáo døc" thì quš vÎ không cÜ©i nhÜ vÆy. Có ngÜ©i nào bi‰t tåi sao con chó b¡t chu¶t không? Không? Tåi sao? Quš vÎ khai ng¶ rÒi mà!
Thôi ÇÜ®c! ª m¶t xÙ kia bên Tàu, lâu l¡m rÒi. Chúng ta g†i Çó là TriŠu ñåi Chi. Có m¶t ngÜ©i bi‰t džc chÌ tay cûa chó. Nói cách khác, ông này là m¶t nhà xem tܧng chân cho chó. Hàng xóm nghe t§i tài cûa nhà xem tܧng này, nh© ông Çi mua cho h† m¶t con chó Ç‹ b¡t chu¶t.
M¶t næm trôi qua. CuÓi cùng nhà xem tܧng mua m¶t con chó Çem vŠ ÇÜa cho ngÜ©i hàng xóm và nói r¢ng: "Con này là chó cûa ñÙc, rÃt giÕi, sÓ m¶t!" Ông hàng xóm cám Ön rÒi gi» con chó Çó. MÃy næm sau, hàng xóm không bao gi© thÃy con chó Çó b¡t chu¶t, không m¶t con chu¶t nào, ngay cä lông chu¶t cÛng không b¡t, chu¶t nó cÛng không thèm nhìn.
H† Çi t§i ngÜ©i xem tܧng chó, hÕi có phäi ông Çã coi sai, con chó Çó có thÆt là chó cûa ñÙc hay là chó B¡c Kinh. Ông coi tܧng trä l©i: "Không, không, không. Ch¡c ch¡n 120% con chó Çó là chó ñÙc. Con này rÃt giÕi! NhÜng các ông các bà phäi bi‰t r¢ng con chó này ÇÜ®c huÃn luyŒn Ç‹ b¡t cØu và dê; nó không muÓn b¡t chu¶t Çâu." MÃy ngÜ©i hàng xóm nói: "VÆy phäi làm sao? Chúng tôi chÌ muÓn m¶t con chó b¡t chu¶t. ñã bäo ông rÒi."
NgÜ©i xem tܧng nói: "ñØng lo, chÌ cÀn bu¶c nó vào m¶t góc, ÇØng cho nó æn gì cä. Khi chu¶t chåy ngang là nó së b¡t ngay." Sau Çó con chó b¡t ÇÀu b¡t chu¶t. TØ Çó vŠ sau, m‡i khi ngÜ©i ta thä nó ra, nó cÛng vÅn b¡t chu¶t, vì quen thói.
Câu chuyŒn này cÛng tÜÖng t¿ nhÜ chuyŒn cûa ngÜ©i. Chúng ta thÜ©ng là tØ Thiên ñàng xuÓng Çây. Nh»ng gì chúng ta muÓn hay không muÓn ÇŠu ÇÜ®c; Chúng ta là vån næng. Chúng ta có rÃt nhiŠu quyŠn næng và vô cùng huy hoàng r¿c r«. Bây gi© xuÓng dܧi này trong th‰ gi§i ta bà, chúng ta bÎ Çóng vào nhà tù th‹ xác, cái phòng nhÕ bé này. Có phòng l§n hÖn, nhÜng ... phòng cûa tôi rÃt nhÕ! (SÜ Phø và m†i ngÜ©i cÜ©i) Là ngÜ©i tu hành thì chÌ có th‹ nói tØ kinh nghiŒm bän thân.
Chúng ta b¡t chu¶t. Chu¶t Ç©i này là tiŠn tài, danh v†ng, tên tu°i, l®i l¶c, cånh tranh, Çánh nhau, gây l¶n, chua cay, c¡n xé lÅn nhau -- tÃt cä nh»ng cái này là chu¶t. ñáng t¶i thay, chúng ta låi thích nhÜ vÆy, vì chúng ta Çã bÎ c¶t vào xiŠng xích vÆt chÃt này. RÒi không còn bi‰t gì n»a, quên nguÒn c¶i cûa mình; chúng ta sÓng ª Ç©i cÛng y nhÜ vÆy.
TruyŒn này không phäi nói vŠ cu¶c Ç©i cûa m¶t con chó, mà Çây chÌ là truyŒn ngø ngôn. Có nh»ng ngÜ©i thÆt s¿ sÓng cu¶c Ç©i kêu b¢ng "nhÜ chó", bªi vì h† rÃt kh°. ñôi khi chúng ta làm viŒc c¿c kh°, có ngÜ©i làm 18 ti‰ng, n‰u Çông con ho¥c n¥ng n® nÀn phäi trä. Ho¥c n‰u bÎ Çau Óm gì Çó t¿ nhiên trª thành båi sän, h† phäi làm viŒc c¿c kh° ngày Çêm chÌ Ç‹ Çû æn ngày hai hay ba b»a, và vài b¶ quÀn áo che thân. VÆy thôi.
Bªi chúng ta Çã thÆt tình quên mÃt Bän Lai DiŒn Møc cûa mình. Nh§ låi rÃt khó, nhÜng bây gi© quš vÎ có nh§ m¶t chút, tØng chút m¶t, tØ tØ. Phäi mÃt m¶t th©i gian, vì bây gi© mà b¡t con chó Çó ÇØng b¡t chu¶t n»a là m¶t chuyŒn rÃt khó. Lúc trܧc nó không chÎu b¡t, bây gi© thì nó không chÎu ngØng. M†i thÙ ÇŠu nhÜ thói quen. Thành thº tôi nghï r¢ng chúng ta nên luôn luôn nh§, sÓng gi»a kh° Çau, hoang mang l¶n x¶n, chúng ta hãy luôn luôn nh§ t§i c¶i nguÒn thÆt s¿ cûa mình. ñØng bao gi© chÎu thua trܧc
mãnh l¿c tà ma ª th‰ gi§i này, lúc nào nó cÛng muÓn chúng ta nghï r¢ng chúng ta không là gì cä, chúng ta t¶i l‡i, không bao gi© có th‹ là bÃt kÿ cái gì, làm ÇÜ®c bÃt kÿ viŒc gì, và không bao gi© muÓn cái gì ngoài m¶t chút cÖm, vài b¶ ÇÒ Ç¶ nhÆt.
TruyŒn này rÃt hay, tôi không còn gì Ç‹ nói n»a vì nó rÃt rõ ràng.