Cho nên quý vị thấy đó, mới đầu ông này là một đứa trẻ rất thật thà chất phát, muốn trả lại những món đồ ông mượn. Ông còn tốt hơn cả Mạnh Tử, một vị thánh Trung Hoa; ông tốt hơn! Nhỏ tuổi ông đã biết phân biệt tốt xấu, còn Mạnh Tử thì không. Mạnh Tử chỉ biết bắt chước đủ mọi thứ, nhưng đứa bé này biết cái gì tốt, cái gì xấu. Mạnh Tử chỉ có một người mẹ tốt, vậy thôi, người này đã đổi một đứa trẻ xấu thành một vị thánh tốt.
Thành ra, những người chúng ta tiếp xúc rất, rất quan trọng. Ở Âu Lạc chúng ta nói rằng Ổchọn bạn mà chơiỖ, có nghĩa là phải cẩn thận trong việc chọn bạn bè. Nhưng làm sao chọn được người trong gia đình? Cái đó thật không may. Cho nên, phải có ý chí mãnh liệt mới có thể thoát ra khỏi ảnh hưởng của gia đình. Nếu rủi không được gặp người nào thánh thiện thì chúng ta sẽ không bao giờ biết nhiều hơn. Quý vị đã thấy từ thí dụ của hai đứa nhỏ này: Một đứa u minh, không tốt, ngu muội trở thành một thánh nhân lỗi lạc, còn một đứa rất thật thà, trong trắng lại trở thành một tội nhân độc ác, giết người. Thành ra, đôi khi muốn phán xét một người, chúng ta phải biết quá trình của họ. Và không thể nào biết được trừ khi khai ngộ.
Bởi thế Kinh Thánh mới nói rằng: "Ðừng phán xét kẻ khác để không bị kẻ khác phán xét mình." Nhưng khi khai ngộ rồi thì quý vị không muốn xét đoán người nào cả, mà chỉ muốn giúp đỡ thôi. Ðó là khía cạnh tốt của sự khai ngộ. Muốn có một sự phán xét đúng đắn thì chúng ta phải khai ngộ, và khi khai ngộ chúng ta lại không có một sự phán xét nào cả. Thấy mọi người như những đứa trẻ lầm đường lạc lối, thiếu những tin tức, dữ kiện tốt, và chúng ta cố gắng cung cấp cho họ. Ðó là khía cạnh rất tốt của sự khai ngộ, nếu không có gì khác.
Bởi thế bên Ấn Ðộ người ta bảo rằng chúng ta nên luôn luôn ở gần các bậc thánh nhân. Ðó là vì ở Ấn Ðộ, thánh nhân là những người rất đáng quý; mọi người chạy theo sau. Ở Tây Phương hay những quốc gia khác, con người chạy theo đồng tiền, nhưng ở Ấn Ðộ, họ chạy theo thánh nhân. Họ đuổi theo các vị thánh cho tới khi tất cả thánh nhân đều sợ. Ðôi khi họ phải bỏ chạy. Ðúng vậy, họ trốn! Họ sợ người.
