Sau đó cô kể cho chúng tôi nghe quãng đời tầm đạo của cô. Ðây là năm thứ ba cô sống trong chùa này, lúc nào cô cũng cầu Trời khấn Phật gửi đến cho cô một Chân Sư Khai Ngộ để dẫn dắt cô trên con đường đạo. Trước đây cô có học thiền với một Ðạo Sĩ và đã có những thể nghiệm xuất hồn. Nhưng cô luôn gặp khó khăn mỗi lần muốn trở vào thân thể. Do đó, cô sợ và không dám tiếp tục hành thiền. Một hôm, năm đầu tiên ở chùa, trong lúc đang hành lễ, cô cầu nguyện và xin xâm, hỏi Trời Phật an bày cho cô như thế nào. Quẻ nói: "Ở lại chùa, đợi Pháp Môn Tối Thượng." Cô biết rằng mình xuất gia không phải là để theo một vị thầy nào, mà xuất gia là để được vĩnh viễn thoát khỏi sanh tử luân hồi. Dù biết không ai trong chùa này biết về pháp môn giải thoát, nhưng một năm trường cô vẫn kiên nhẫn đợi chờ sự mầu nhiệm xảy ra, vẫn chẳng có gì cả.
Năm thứ hai, cũng sau buổi hành lễ đó, cô xin xâm và được một quẻ giống y như vậy. Cho nên cô không dám bỏ chùa đi, mong sao một ngày nào đó ước nguyện của cô thành tựu. Một năm nữa trôi qua, nhưng vẫn không có câu giải đáp. Cô cứ khấn Phật Trời khi nào mới được Minh Sư và Pháp Môn Tối Thượng mà cô đang mong đợi.
Năm thứ ba, cô rút quẻ lần nữa. Lần này nói: "Tu dưỡng tâm hồn." Thấy vậy cô bắt đầu lo sợ, không biết định mệnh có cho cô gặp Pháp Môn Tối Thượng hay không.
Thế rồi một đêm kia, cô nằm mơ thấy có người đem đến cho cô một chìa khóa. Cô mừng rỡ mở cửa bằng chìa khóa đó, nhưng bỗng nhiên chìa khóa biến mất và trời sáng. Sau đó, khi mở cổng cho chúng tôi vào, nhìn thấy Hào Quang trên đầu chúng tôi, cô biết giấc mơ đó đã thành sự thật.
Lòng thành của cô khiến chúng tôi vô cùng cảm động. Chúng tôi giải thích Bồ Ðề Ðạt Ma Tu Hành Quán và Bồ Ðề Ðạt Ma Huyết Mạch Luận mà cô đã biết qua, cùng với một vài giáo điều của Sư Phụ. Với hai tay luôn chắp lại, cô vui sướng gật gù đồng ý từng lời chúng tôi đang nói. Là người giữ chìa khóa trong chùa, cô dẫn chúng tôi vào một gian nhà tách biệt: Sảnh Viện Quán Âm, tại đây chúng tôi chỉ cho cô pháp thiền Phương Tiện. Lúc bấy giờ chúng tôi mới hiểu tại sao hồi nãy lực gia trì trong chùa mạnh như vậy. Ðó là vì Sư Phụ đã tới và gia trì tất cả trước khi chúng tôi vào.
Sau 30 phút tọa thiền trong Sảnh Viện Quán Âm, sư cô mỉm cười trong hai hàng nước mắt. Cô nói: "Bao nhiêu năm rồi tôi không cảm thấy an vui như vậy!" Cô thể nghiệm ánh Sáng rạng rỡ chiếu xuyên trong khoảng không vô tận. Cô định lạy chúng tôi, nhưng chúng tôi chặn lại bảo cô nên lạy Trời Phật mà thôi. Với tấm lòng biết ơn sâu đậm đối với Thượng Ðế, cô cúi rạp người lạy một cách thành khẩn ba lần trên sàn nhà nhơ nhuốc. Nước mắt đầm đìa, cô nguyện sẽ trân quý pháp môn quý báu này và sẽ tu hành chăm chỉ. Chúng tôi hứa mang cho cô một vài ấn phẩm của Sư Phụ khi nào tình cảnh cô cho phép. Chúng tôi cũng cho cô biết đây chỉ là pháp Phương Tiện, còn có một pháp cao hơn, đầy đủ hơn, và nếu được thể nghiệm tốt với pháp này, cô có thể học lên, vào Pháp Môn Tối Thượng.
Khi chúng tôi ra về, cô tiễn chân ra cổng một cách sùng kính. Chúng tôi quyến luyến ngỏ lời chào, dường như đã là bạn tốt từ lâu, lâu lắm. Chúng tôi đã đi xa nhưng bóng dáng cô vẫn còn ngoài cổng với hai tay chắp lại. Lúc đó tôi hiểu tại sao tôi đến núi và tại sao sư huynh kia bỗng nhiên muốn viếng chùa.
Lực lượng Sư Phụ an bày tất cả. Mỗi con tim tha thiết, mỗi linh hồn khát vọng đều được Sư Phụ đáp đền. Nhờ ơn Sư Phụ, chúng tôi được học bài học vô ngã bởi vì trong khi làm việc này, chúng tôi không biết gì cả. Mọi việc là do Năng Lực Tối Thượng của Sư Phụ, luôn luôn hướng dẫn đàn con, những người tới thời điểm sẵn sàng để trở về Cố Quận.