T
rong sự tu hành, nếu chúng ta thành tâm và có quan niệm đúng thì ngay cả Phật gỗ cũng sẽ trở thành Phật thật. Tuy nhiên, nếu chúng ta tu hành kém cỏi và có quan niệm sai lầm thì ngay cả một vị Phật sống cũng sẽ trở thành giống như tượng gỗ. Do đó, cách chúng ta nhìn mọi việc rất là quan trọng. Nếu chúng ta không có tư tưởng chánh đáng về Minh sư khai ngộ thì cho dù một vị Chân sư Khai ngộ thật sự có thị hiện xuống đây cũng vô ích mà thôi.
Trong câu chuyện đầu tiên, ông đó biết Phật thật đã thị hiện, nhưng ông không cầu giải thoát, không cầu thành Phật hay Ðại Trí Huệ mà chỉ cầu Phật tha tội, và tha cho ông khỏi phải cúng một đồng. Quí vị có thể tưởng tượng nổi không? Ðó là lý do tại sao những bậc Minh sư khai ngộ không thể độ chúng sinh. Chúng sinh không mong cầu những điều vĩ đại mà lại bị kẹt vào những thói quen của cuộc đời, bị trói buộc bởi những thói quen và quan niệm trần tục hằng ngày. Mỗi lời nói ra đều là chuyện thế gian, mỗi tư tưởng đều là chuyện thế gian, mỗi ước muốn của họ là về chuyện thế gian. Do đó, Minh sư Khai ngộ có xuống đây cũng vô ích!
Trong câu chuyện thứ hai, dù rằng người đệ tử kia có đối xử khiếm nhã, vô lễ đối với tượng Phật gỗ, nhưng quan niệm của ông đúng hơn, có nghĩa là ông cũng có đôi chút khai ngộ. Ông không còn đối xử với tượng Phật như một cục gỗ. Khi đó, ông thấy tất cả đều là Phật, cho nên thậm chí cũng xem tượng Phật gỗ kia như Phật thật. ý tôi nói rằng quan niệm mình nghĩ về tượng gỗ là quan trọng. Ðiều quan trọng là chúng ta thờ phụng Phật thật chứ không phải thờ tượng gỗ. Khi có quan niệm chánh đáng và khai ngộ thì dù có làm gì tới Phật, ngài cũng không màng. Khi quan niệm chúng ta sai lầm thì dù Phật thật có hiện ra trước mắt cũng là vô dụng. Khi quan niệm chúng ta chánh đáng thì ngay cả tượng Phật bằng gỗ cũng trở thành Phật thật. Nhưng khi quan niệm không đúng, dù rằng chúng ta có ở gần với Phật sống đi nữa thì cũng giống như chúng ta gặp người thường.
Có một câu chuyện cổ tích vào thời Phật Thích Ca Mâu Ni, khi Xá Lợi Phất xây một đạo tràng vĩ đại cho Ðức Phật. Khi đó, Xá Lợi Phất thấy một con kiến khổng lồ dưới một cái cây. Chỉ tay vào con kiến, ông nói với những người chung quanh: "Con kiến này đã có mặt tại đây hàng bao kiếp và đã nghe những bài giảng của nhiều vị Phật. Tuy nhiên, nó vẫn không khai ngộ bởi vì nó vẫn bám vào đẳng cấp của một con kiến".
Dĩ nhiên một Minh sư Khai ngộ có khả năng giúp chúng ta vượt ra khỏi đẳng cấp của người thường, nhưng chính chúng ta phải sẵn lòng. Nếu chúng ta không chịu mà chỉ muốn ở tại đẳng cấp trẻ nít thì Minh sư Khai ngộ cũng không thể nào ép chúng ta. Ðiều này cũng tương tự như một vị bác sĩ chữa trị cho bệnh nhân. Ông có thể cho toa, nhưng nếu chúng ta không chịu uống mà cứ bám víu vào bệnh của mình, thì người bác sĩ kia cũng không thể ép chúng ta làm khác được.
... Trang Trước