Ðược theo Sư Phụ tu hành là một vinh dự, một phước báu lớn vô cùng. Tôi nghĩ rằng tất cả những đồng tu trong gia đình Quán Âm đều cảm thấy như vậy. Gần đây chúng tôi được chứng kiến một lần nữa sự an bày kỳ diệu, vi tế chứng tỏ quyền lực vạn năng của Sư Phụ.

Trước Tết, vài đồng tu sống trên ngọn núi bên cạnh mời tôi lại nhà họ ở một thời gian nhân dịp đầu năm. Lúc đó tôi không nhận lời, nhưng không biết vì lý do gì, đêm giao thừa tôi lại đi. Không hiểu tại sao mình làm như vậy, nhưng đã đến rồi thì tôi cũng chấp nhận thôi. Tôi ở nhà họ một tuần và ngồi thiền với các đồng tu, mọi người tràn đầy pháp hỷ và cảm thấy sức gia trì không thể nghĩ bàn từ Sư Phụ. Trong bầu không khí hài hòa an tịnh của những cuộc tham thiền, chúng tôi không mảy may nghĩ rằng một sự an bày huyền diệu sắp sửa xảy ra.

Một buổi sáng tinh sương, một sư huynh đề nghị đi thăm ngôi chùa lớn gần đó. Thế là chúng tôi mỗi người một cái xe đạp tới chùa, nhưng vì hôm đó vào dịp Tết cho nên tất cả cửa ngõ vào chùa đều đóng, khách không vô được. Tuy nhiên, chúng tôi cứ gõ, một hồi lâu thì một sư cô trẻ tuổi bước ra mở cổng cho chúng tôi, sau đó cô đi. Chúng tôi bước vào hoa viên chính nơi có những cây thông lớn khổng lồ. Dưới những giọt nắng ấm đầu xuân, bầu không gian thanh tịnh tràn ngập hoa viên thấm vào hồn khách. Chúng tôi bắt đầu ngồi thiền trên bậc đá ngoài trời. Ngạc nhiên thay, khi vừa nhắm mắt thì cảm giác lực gia trì cực mạnh tới nổi chúng tôi không muốn mở mắt ra.

Thiền xong, chúng tôi đi bộ ngang qua sân chùa và trông thấy một nhà bếp. Chúng tôi bèn vào xem thử họ nấu chay như thế nào. Một bà đã cao niên, dường như khách tới hành hương đang giúp nấu ăn trong bếp, chào chúng tôi rồi hỏi chuyện tu hành. Sư cô trẻ mở cổng lúc nãy cũng đang làm trong bếp vừa nghe chúng tôi nói chuyện. Thoáng nghe chúng tôi đang tu một pháp thiền của Bồ Ðề Ðạt Ma, Nhất Tổ Thiền Tông, sư cô ngạc nhiên thấy rõ, rồi tự nhiên mắt cô ứa lệ. Với hai tay chắp lại, cô cho chúng tôi biết nhiều năm nay cô cũng đang tìm "Vô Tự Kinh".

Vừa lúc ấy, mấy sư cô khác bước vào, chặn ngang cuộc đàm thoại của chúng tôi. Tôi nói với sư cô trẻ đang làm bếp kia: "Nếu cô muốn biết thêm, chúng tôi sẽ có mặt trong chánh điện." Nói xong chúng tôi trở ra hoa viên ngồi đó tọa thiền. Sau khi xong bổn phận trong nhà bếp, vị sư cô trẻ tới gặp chúng tôi. Chúng tôi tặng cô một tấm hình của Sư Phụ nhưng không nói tên Ngài e động chạm tới luật lệ trong chùa. Chúng tôi bảo cô nếu có câu hỏi gì thì cứ hỏi Ngài. Nếu cô muốn biết vị Minh Sư này là ai thì có thể hỏi vị Thầy bên trong của cô. Trong lúc đàm luận, một vài người gọi cô đến ăn cơm, nhưng vì lòng mong mỏi muốn tìm hiểu về Pháp Môn Tối Thượng, cô đã lịch sự từ chối họ nhiều lần. Cuối cùng, họ bảo cô phải đi ra. Trước sự việc đó, chúng tôi hiểu được những chướng ngại của cô trên con đường tầm đạo. Chúng tôi bèn vào chánh điện tọa thiền, cầu Sư Phụ độ trì, giúp đỡ cho cô. Một lát sau, cô trở lại, năn nỉ chúng tôi dạy cho cô "kinh điển vô ngôn" ấy. Chúng tôi thành thật cho biết không thể dạy cô nếu không có sự cho phép của Sư Phụ; nghe vậy cô gần muốn khóc. Không còn cách nào khác, cô khẩn khoản hỏi số điện thoại của Ngài.