Thanh Hải Vô Thượng Sư khai thị, Tây Hồ, Formosa,
Ngày 3 tháng 11, 1995 (Nguyên văn tiếng Anh) Băng thâu hình số 511

Có một câu chuyện về một người kia ở nước Chu. Ông tên là Tiến. Một hôm ông tổ chức một phiên chợ lớn để cúng dường các vị địa thần. Hàng ngàn người đến tham gia hội chợ, và họ cũng nấu nướng, ăn uống vui chơi này kia kia nọ rất là nhiều.

Rồi một vị khách đến cho ông Tiến một loại cá và loại chim rất hiếm, và một tổ yến hiếm có. Ở Trung Quốc, cái đó rất đắt và được xem như rất là bổ dưỡng. Loài yến phải nhổ bọt của chúng để làm tổ. Khi người ta đến cướp tổ, nó phải tiếp tục làm tổ khác. Nhưng tới lúc đó thì nó không còn nước bọt và cơ thể không đủ dinh dưỡng để tiết ra nước bọt nữa. Cho nên nó tiếp tục tiết nước bọt ra cho đến khi chảy máu. Nước bọt trên tổ khi đó sẽ trở thành màu đỏ máu. Nhưng tổ đỏ còn đắt tiền hơn là tổ trắng. Và đó là cách người ta ăn yến.

Cho nên hãy cẩn thận: không phải tất cả thức ăn chay đều là thực vật. Dù mình không giết chim, nhưng chúng chết vì đau khổ, đói khát, thiếu dinh dưỡng thì cũng vậy thôi. Bởi vì khi đến mùa, chúng phải làm tổ sẵn sàng cho chim con. Ðó là phản ứng tự nhiên của loài chim. Nếu chúng ta lấy tổ đi, chúng sẽ làm tổ mới. Như vậy, chúng cứ tiếp tục tiết ra, rồi lại tiết ra nước bọt cho đến khi tổ được hoàn thành. Có thể tổ chưa làm xong hoặc có thể đã làm xong, nhưng phải trả giá bằng mạng sống hoặc sức khỏe quý báu của chúng. Chúng có thể kiệt sức, và khi bầy chim con ra đời sẽ không còn ai chăm sóc. Dĩ nhiên, con người có ở đó, họ sẽ "chăm sóc" cho bầy chim non bằng cách bỏ chúng vào bao tử ấm của họ và giữ chúng mãi mãi. Những chuyện này thường xảy ra.

Bây giờ, tại Chợ Phiên của ông Tiến, khi có người cống hiến thứ hiếm hoi như là tổ yến có máu đỏ, hay một loại cá quý, ông Tiến rất cảm động và vui mừng. Có lẽ ông là một người có địa vị cao trong xã hội, nếu không, đã không thể có được buổi hội chợ như vậy và đã không có nhiều người đến viếng như vậy. Nên ông rất cảm động và vui mừng, thở ra một hơi dài, nói rằng: "Ô! Thượng Ðế thương chúng ta quá. Hãy xem những thứ Ngài ban cho chúng ta mỗi ngày để dùng bữa. Ngài sinh ra đủ loại thú vật để thỏa mãn cơn đói và khẩu vị của chúng ta."

Mọi người nghe ông ca ngợi Thượng Ðế như vậy, ai ai cũng vỗ tay khen và đồng ý. Nhưng trong số quan khách có một cậu bé, chỉ 12 tuổi thôi. Có lẽ nó là người ăn chay, có lẽ nó chỉ là một đứa nhỏ 12 tuổi mới thọ Tâm Ấn trọn pháp từ Thanh Hải Vô Thượng Sư (Mọi người cười). Nó đứng lên nói: "Thưa ngài, những gì ngài nói là không phải". Ông rất ngạc nhiên, sững sờ. Ông hỏi cậu bé: "Mày nói sao, ta nói không phải à? Mày có ý kiến gì khác, thằng nhỏ này? Mày biết gì?"

Cậu bé nói: "Thầy tôi dạy khác, thầy tôi nói rằng: ỔTất cả chúng sinh trên thế gian đều bình đẳng. Thượng Ðế sinh ra muôn loài với cùng một tình thương, cùng một tài năng và mục đích sáng tạo.Ỗ Cho nên không một ai trong thế gian này tốt hơn bất kỳ chúng sinh nào khác. Thượng Ðế tạo nên những chúng sinh khác nhau với những mục đích và nguyên nhân khác nhau. Nếu ngài nói rằng tất cả những chúng sinh như cá, chim, trâu bò v.v... là để cho chúng ta ăn thịt bởi vì Thượng Ðế sinh chúng ra cho chúng ta ăn thịt thì tôi nghĩ rằng ngài sai! Bởi vì hãy xem loài muỗi: chúng chích và hút máu chúng ta. Và hãy xem loài sư tử và cọp: chúng ăn thịt loài người. Vậy ngài có nghĩ rằng Thượng Ðế cũng sinh ra con người cho muỗi, cọp và sư tử ăn chăng?" Ngài - nhân vật rất quan trọng kia - không biết phải trả lời như thế nào.

Trở Về Mục Lục